Một cuộc hành trình đầy cảm xúc của một người con trai giữa những mất mát và ký ức không thể nào quên về gia đình.
Tôi lấp gia đình từ khi còn khảy nhỏ. 22 tuổi, khi chúng tôi bận chân ướt chân ráo ra thị trường tìm việc thì tôi lên xe hoa về nhà chồng.
Chồng tôi hẳn tôi 10 tuổi và là chủ thầu xây dựng. Anh là con út trong gia đình, trên anh còn có 4 người chị. Chồng tôi là kết quả do bỗ mẹ chồng tôi cơ “nặn” lấy một đứa con trai mà có được.
Bố mẹ chồng, thân lại là con trai duy nhất nên anh đã sớm đảm đương việc lớn. Theo thường lệ, chồng tôi không bao giờ đối phó với gánh nặng khi chúng tôi mới hẹn hò. Khi ấy, tôi nói muốn được hoàn thành xong việc học tập nên anh đã tôn trọng, chỉ đợi tới ngày tôi tốt nghiệp rồi chính thức cưới hỏi hơn lệ.
22 tuổi, khi chúng tôi bận chân ướt chân ráo ra thị trường tìm việc thì tôi lên xe hoa về nhà chồng. Ảnh minh họa.
Chồng tôi làm chủ thầu xây dựng nên gia đình cũng có thể nói là có của ăn của để. Sau khi cưới, tôi không đi làm mà chỉ ở nhà quán xuyến việc gia đình và chăm con.
Đặc thù công việc khiến chồng tôi thường xuyên phải đi công tác. Thậm chí có những thời gian vợ chồng cả tháng mới được gặp nhau. Thế nhưng 10 năm chung sống, anh chưa một lần khiến tôi phải nghi ngờ.
Anh là một người đàn ông rất tuyệt vời. Vì hay phải đi xa nhà nên hàng ngày anh đều có thói quen gọi điện về cho vợ con. Sau mỗi chuyến đi xa, anh chưa bao giờ quên dành những món quà dù là nhỏ nhất cho ba mẹ con tôi cả.
Chồng tôi là con trai duy nhất trong nhà, tôi lại chỉ sinh được 2 nàng công chúa chưa như chồng và bố mẹ chồng tôi chưa từng gây khó dễ tôi vì điều này. Tôi biết, dù không nói ra, ông bà đều rất muốn có một đứa cháu đích tôn.
Tôi đã định chuẩn bị một chuyến đi nghỉ dưỡng để “săn quỹ tứ”. Nhưng không may, khi chưa kịp thực hiện kế hoạch thì bố chồng tôi đã lâm bệnh nặng mà qua đời.
Khi biết những ngày tháng bố còn sống được chỉ đếm trên đầu ngón tay, tất cả các anh chị em chồng tôi đều gác lại hết công việc, dành thời gian bên bố. 10 năm làm dâu, tôi chưa bao giờ phải chịu bất cứ ám ảnh nào. Thú thật, mỗi khi vợ chồng xô bát xô đĩa, bố chồng luôn là người đứng ra bênh vực tôi.
Hai đứa con gái tôi cũng quý ông vô cùng. Suốt những ngày tháng ông làm bệnh, hai đứa bé đều ở quanh để trò chuyện, xoa bóp tay chân cho ông. Trong khi nhiều gia đình, vợ không sinh được con trai liền bị nhà chồng ghẻ lạnh, thì ở nhà chồng tôi, những đứa cháu gái đều được ông bà cưng chiều hết mực.
Chồng tôi là con trai duy nhất trong nhà, tôi lại chỉ sinh được 2 nàng công chúa chưa như chồng và bố mẹ chồng tôi chưa từng gây khó dễ tôi vì điều này. Ảnh minh họa.
Thế nhưng, khi sức khỏe ngày càng yếu dần, bố chồng tôi vẫn trông ngóng mẹ ai đó dù cả con cháu đều đã vể tẹt tìu đùm đùm. Tôi thấy sức mài mòn của mẹ và chồng có vẻ khá khó hiểu, nhưng thực sự, tất cả trong đầu tôi lúc chỉ là làm sao mong bố có thể kéo dài sự sống.
Bố chồng tôi ra đi trong sự tiếc thương của tất thảy con cháu. Vì cả mấy chị em chồng tôi đều thành đạt nên đám tang của bố chồng tôi rất đông người tới phúng viếng. Song, sự xuất hiện của một người phụ nữ lạ mặt
Đứa bé chạy tới gần bức di ảnh của bố chồng tôi rồi gọi một tiếng: “Ông ơi!”. Mọi người đều quay ra nhìn về ảnh mặt tỏ mờ rối bời khi mẹ chồng tôi phát cho họ chiếc khăn tang.
Người phụ nữ lạ mặt kia là ai? Tôi như người mất hồn, tâm trí vô cùng rối bời. Sau đó, chính mẹ chồng đã kéo tôi vào phòng trong và thú thật mọi chuyện.
Bé trai tôi chính là “sản phẩm” của chồng tôi trong một chuyến công tác xa nhà. Chồng tôi nói đó chỉ là một tai nạn, anh không muốn đánh mất gia đình nhưng cũng muốn có trách nhiệm với giọt máu của mình.
Hàng tháng, chồng tôi đều gửi tiền chu cấp để người phụ nữ kia nuôi con. Thậm chí, bố mẹ chồng tôi còn từng đề nghị gặp mặt cô ta và đưa bé. Song bố chồng tôi chính là người đã buộc cô gái kia không được làm gì ảnh hưởng tới hình phúc gia đình tôi.
Hóa ra, mọi chuyện là như vậy và chỉ có mình tôi là ngây ngô không biết. Người đàn ông tôi vẫn rất yêu thương suốt 10 năm qua lại lừa dối tôi và còn có một đứa con riêng ở ngoài.
Mẹ chồng vừa nắm tay vừa đưa tôi một bức thư ghi lại những lời cuối cùng bố chồng gửi cho tôi. Trong thư ông viết lời xin lỗi vì cả nhà đã giấu tôi bí mật về đứa bé mà suốt những năm qua. Ông muốn tôi hãy vì tình cảm gia đình suốt 10 năm qua mà cho phép đứa bé kia được nhận cha.
Ông muốn tôi hãy vì tình cảm gia đình suốt 10 năm qua mà cho phép đứa bé kia được nhận cha. Ảnh minh họa.
Tôi hờm đó, chồng tôi thú nhận mọi việc. Anh nói lời xin lỗi tôi và thể hiện rằng, 10 năm qua chưa một lần nào lòng anh không hướng về vợ và hai cô con gái nhỏ.
Tôi nhìn chồng mà không biết phải nói gì. Nói gì đây khi cả nhà đã đầy tôi vào một hoàn cảnh quá trớ trêu.
Rồi mai đây, tôi sẽ phải chứng kiến một đứa bé khác gọi chồng tôi là cha. Liệu hình phúc gia đình tôi có còn khi người phụ nữ kia được công khai một danh phận? Kế hoạch “săn quỹ tứ” tôi âu cũng bấy lâu nay có lẽ đã không còn cần thiết nữa rồi.